để sống bình yên sao khó thế?
trong khi mình vẫn không ngừng cố gắng, ko ngừng đấu tranh, thì những khó khăn vẫn ùa đến thật vô tình.
mỏi mệt, vẫn biết, người ta sinh ra không được chọn lựa gia đình, vẫn biết cuộc sống có cách nhào nặn riêng dành cho mỗi người, và vì biết nên dù có thế này hay thế khác thì mình vẫn luôn dành những suy nghĩ tốt nhất, những tình cảm cao quý nhất, những hy vọng cho dù rất mong manh, đổi lại, chỉ là những vết thương mà thôi.
có những chuyện xẩy ra, đến mức suy nghĩ còn không kịp phân tích phải làm gì, phải thế nào, thì nước mắt theo phản xạ đã lăn dài rồi, mình vốn chẳng bao giờ khóc, duy chỉ có chuyện gia đình này nọ, là khiến mình dễ khóc nhất, có lẽ nó là phản xạ của biết bao nhiêu năm tuổi thơ, mỗi lần có chuyện là cố gắng tỏ ra bình thường cho đến khi nằm xuống giường, quay mặt vào góc tường, và nước mắt lăn xối xả, nhưng tuyệt nhiên không thành tiếng.. giọt nước mắt k phải để ng ta thấy mà cảm thông, là những giọt nước mắt tủi hờn của 1 đứa trẻ luôn cô độc và luôn cố tỏ ra mình mạnh mẽ
từng ấy năm trôi qua, đến giờ, dù có lớn hơn ngày xưa nhiều, thì những chuyện của cái gia đình này, cái họ hàng này nó vẫn luôn đủ mạnh để làm đau cái vỏ nhím dù đã đủ xù xì và gai góc. luôn là những câu hỏi tại sao, luôn là những sự việc không có cách nào để lý giải cái sự vô tình và nhẫn tâm ấy, của những con người được gọi là họ hàng, được gọi là máu mủ ruột thịt, và cả bố và mẹ nữa… tại sao lại cứ phải làm đau nhau?
….

bình yên cũng không khó lắm đâu chị ạ . Chỉ là khi mình nghĩ mọi chuyện thật đơn giản thì bình yên sẽ vẫn ở đó thôi.
Những lúc buồn,hãy cứ để bản thân đc xả ra,rồi thì mọi chuyện sẽ qua và sẽ ổn thôi. Chúc chị vui!